Rốt cuộc gắng nuốt đồ ăn xuống, thời khắc gian nan càng phải biểu hiện bình tĩnh tự nhiên. Nhan Cảnh anh có sóng gió to cỡ nào chưa gặp qua há có thể nào làm rùa rụt đầu… Vì thế, dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, Nhan Cảnh bỗng cười khẽ, giọng điệu thân thiết: “Hóa ra là cậu, Nhung Tử.”
Tiên hạ thủ vi cường, chung quy vẫn tốt hơn đối phương nói ra sự thật. Nhan Cảnh đứng lên, quen thuộc vỗ vỗ bả vai của Nhung Tử, “Chúng ta quả thật có duyên đấy nhỉ, cư nhiên còn có thể gặp lại.”
Nhung Tử không nói chuyện, chỉ hé miệng nhìn anh.
Lưu Chí Cương kinh ngạc hỏi: “Mấy người quen biết nhau à?”
Nhan Cảnh cười nói: “Vâng, mấy hôm trước từng gặp mặt một lần, nào ngờ cậu ta là con anh.” Dứt lời, quay đầu nhìn về phía Nhung Tử, chỉ thấy đôi mắt đen lay láy nhìn mình chăm chăm, con ngươi hơi sẫm không biết ẩn giấu cảm xúc gì. Nhan Cảnh thản nhiên vội dời tầm mắt, chỉ vào chỗ trống bên cạnh nói, “Nào, qua đây ngồi.”
Nhung Tử đi qua ngồi xuống bên cạnh anh, thật lâu sau mới nhìn anh hỏi: “Anh chính là chú Nhan mà ba em hay nhắc?”
Nhan Cảnh gật đầu, ra vẻ thoải mái nói: “Đúng vậy, chuyện này làm cậu thất vọng rồi sao?”
Dáng điệu mỉm cười trêu chọc đó, ngay cả Âu Dương Sóc còn cảm thấy anh vô cùng đáng đánh.
Không ngờ Nhung Tử chẳng những không bùng nổ cảm xúc như trong suy nghĩ, mà trái lại rất bình tĩnh, chỉ thoáng trầm mặt rồi bèn ngẩng đầu, nói điềm nhiên như không: “Sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giuong-doi-mau-tim/199028/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.