Thấy Âu Dương Sóc bên lau miệng bên nhìn Nhan Cảnh vẻ khó nói, Lưu Chí Cương không nhịn được hỏi: “Sao thế?”
Nhan Cảnh cười nói: “Không có gì.” Nói xong hơi đánh mắt liếc Âu Dương Sóc, Âu Dương Sóc vội vàng xoa mũi ngồi xuống tiếp tục uống trà của mình.
Ngay cả Nhan Cảnh còn bình tĩnh thản nhiên như đúng rồi thì người ngoài cuộc như hắn càng chẳng có gì để lo lắng. Âu Dương Sóc tin rằng, một Nhan Cảnh từ trước đến nay khéo đưa đẩy như cá trạch nhất định sẽ thuận lợi giải quyết cục diện sắp tới.
Nhan Cảnh làm như hiếu kỳ, bình thản hỏi han: “Anh Lưu, anh nhận nuôi đứa nhỏ này mấy năm rồi?”
Lưu Chí Cương cười nói: “Hơn mười năm rồi, vào đúng hai năm sau khi chú đi. Lúc ấy nó vẫn chưa tới mười tuổi.”
“Ồ, vậy cha mẹ ruột của cậu bé đâu?”
“Chuyện này thì anh không rõ lắm, thủ tục nhận nuôi Nhung Tử đều do vợ anh xử lý. Nghe nói cha mẹ thằng bé đã qua đời rồi.”
“Vậy à.” Nhan Cảnh vuốt mũi. Chẳng biết tại sao nghe thế lại cảm thấy có chút gì đó đau lòng. Thông thường, đứa trẻ từ nhỏ không có cha mẹ sẽ ít nhiều có vấn đề về mặt tâm lý, nhưng Nhung Tử nhìn thế nào cũng thấy rất bình thường, lạc quan, tính tình tốt, làm người lại ngay thẳng lương thiện. Khụ, nếu không phải mình có mắt không tròng dụ Nhung Tử vào khách sạn, biết đâu hai người lại trở thành bạn tốt. Có bạn vong niên tốt bao nhiêu, sao đứa bé kia không chịu suy nghĩ mà cứ muốn yêu đương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giuong-doi-mau-tim/199027/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.