Bầu không khí xấu hổ bao trùm, thật lâu sau Âu Dương Sóc mới run rẩy khóe miệng quay đi nín cười.
Nhan Cảnh cũng muốn quay đầu đi, đáng tiếc đôi mắt Nhung Tử nhìn chằm chằm vào anh làm anh không thể tránh. Nhan Cảnh đành phải kiên trì ho nhẹ, làm như vô tình trêu chọc: “Sao lại đùa như vậy với chú Nhan hả.”
“Tôi không đùa.” Giọng Nhung Tử rất nghiêm túc, khi ngẩng đầu nhìn anh đôi mắt đã trở nên sâu lắng, “Lần đầu tiên ở quán bar nhìn thấy anh, tôi đã cảm thấy anh rất đặc biệt, nếu không tôi sẽ không mới gặp lần đầu đã theo anh vào khách sạn.”
“…” Nhìn bộ dạng mặt mũi nghiêm túc của cậu ta, nụ cười của Nhan Cảnh đơ dần.
“Lần này anh đi công tác ba tháng, tôi sợ bây giờ không nói thì sẽ không còn cơ hội nữa.” Nhung Tử nhìn anh, mỗi câu mỗi chứ thốt ra, “Tôi thật sự rất thích anh, tôi muốn sống cùng anh.”
“…” Nhan Cảnh xoa mũi, vẻ mặt có hơi xấu hổ.
Nhung Tử nói tiếp: “Tôi biết, tuổi anh lớn hơn tôi, từng trải cũng hơn tôi nhiều, lúc này tôi tỏ tình anh sẽ cảm thấy tôi không đủ chín chắn, thậm chí là xúc động nhất thời.” Hơi ngừng lại một chút, “Nhưng, tôi sẽ cố gắng trở nên chín chắn trong mắt anh. Xin hãy tin tưởng tôi, tôi rất nghiêm túc với anh.”
Xung quanh có người dừng lại làm như lơ đãng liếc về bên này xem trò hay, Nhung Tử lại không hề để ý, mắt cậu từ đầu đến cuối đều đặt trên người Nhan Cảnh, thấy Nhan Cảnh không trả lời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giuong-doi-mau-tim/199026/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.