Hôm sau, cuối cùng Trúc cũng tỉnh dậy, thấy y tá đang vén hết cả váy lên để rửa vết mổ, xấu hổ cũng phải chịu. Nằm ở cái phòng có đến 6 cái giường bệnh, một lô một lốc người nhà bệnh nhân khắp phòng, chuyện trò ầm ĩ. Lại đúng ngày nghỉ lễ. Người đẻ rồi, kẻ chờ đẻ, nhốn nháo như cái chợ. Phòng bệnh cũng chẳng bao giờ sạch được như trên ti vi, giầy dép, kẻ đi người lại tấp nập. Nghĩ phụ nữ cái xứ nhiệt đới này cũng thật siêu phàm, vẫn ra viện ngon lành, chẳng mấy ai bị nhiễm trùng sau sinh cả, cũng có thể do đã được tống kháng sinh dự phòng hết rồi. Trẻ lọt lòng, trộm vía cũng tráng kiệt, vừa chui khỏi cái ổ ấm thì hết người này bế người kia thơm, cũng không dị ứng với ai cả, kỳ lạ thật. Tinh thần thăm hỏi của bà con họ hàng cũng thật mãnh liệt. Thấy cứ nườm nượp vào ngó thành viên mới rồi hỏi han tíu tít. Các bà mẹ trẻ vừa vượt cạn xong, sức cùng lực kiệt, nằm cũng không yên, tí lại thấy ngóc đầu dậy chào hỏi và cố nở một nụ cười cho phải phép. Mở mắt ngó khắp bốn xung quanh mà chóng hết cả mặt, Trúc thều thào mấy câu mới thấy bà trả lời.
- Mẹ, mẹ ơi, mẹ..
- Tỉnh rồi hả? Uống cốc sữa nhé?
- Con không đói, con ngủ bao lâu rồi?
- Hai ngày rồi, cố ăn tí đi mới hồi sức được. Bác sĩ còn dặn nếu tỉnh lại là phải tập đi lại vận động ngay đấy, cho đỡ dính ruột.
- Con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gio-qua-mien-nhiet-doi/3456280/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.