Hai tháng cuối lại đúng vào nghỉ hè, cũng may mắn, được nghỉ ngơi suốt. Nhưng bụng to nên cũng chả dám đi đâu, suốt ngày ngồi ôm cái Tivi, ngày ngủ nhiều, đêm lại thức khuya xem phim.
Chẳng có trò gì vui cả. Có con thật vất vả. Mấy tháng cuối đã mệt thì chớ, không ăn được nhiều, tí là no rồi. Mà cũng không dám ăn nhiều, tám tháng nó đã ba cân tư rồi, to quá lại không đẻ nổi. Đã thế, thai chèn vào bàng quang, buồn tiểu liên tục.
Nằm ngửa khó chịu, nằm nghiêng khó chịu, ngồi cũng khó chịu nốt. Mỗi khi giở người lại phải lấy hai tay đỡ bụng lên. Đến mệt. Chỉ mong nhanh đến ngày, con nó chui ra cho nhẹ người. Thế mà mấy bà ở trường còn bảo, giờ nó ở trong bụng mày còn sướng đấy, muốn bê nó đi đâu thì đi, làm gì thì làm, nó chui ra rồi, phải theo ý nó hết.
Trúc hoang mang, còn khổ hơn nữa cơ à.
- Em ngủ đi, cứ lục sục thế?
- Em dậy đi vệ sinh.
- Đi gì mà mấy lần 1 đêm thế. Người ta uống 5-6 lon bia cũng không đến nỗi thế.
- Anh thử có thai xem nào. Đã không phải mang thai còn thắc mắc nhiều. Ngủ đi. Sao mình không là đàn ông nhỉ, phụ nữ thật là khổ.
Đi vệ sinh xong, định vào ngủ tiếp thì thấy nước ối chảy dọc theo chân, thôi xong rồi. Chắc sắp sinh rồi. Trúc hốt hoảng gọi anh dậy:
- Anh ơi, vào viện thôi, nó sắp chui ra rồi
Anh ngóc đầu dậy, nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gio-qua-mien-nhiet-doi/3452910/chuong-32.html