Mấy hôm sau, anh lại gọi điện hỏi:
- Có đi bộ ở Nhà thi đấu nữa không? Tối anh về đón?
Nghĩ lại đã thấy bực mình, định trêu ngươi mình à:
- Thôi khỏi, tối nay em đi sinh nhật bạn, khỏi cần anh.
Anh hơi ngạc nhiên:
- Hâm à, bụng như cái trống, sinh nhật sinh nhẽo gì, người ta cười cho.
Trúc tủm tỉm:
- Đương nhiên là cười vui rồi, em bụng to vẫn nhiệt tình đến nhậu, bạn bè chả cảm động quá ý chứ.
- Thế đi đâu để anh chở?
- Không cần, em đi taxi. Thế nhé.
Nói xong, cúp máy cái rụp luôn. Hehe, tưởng mình không có ai rủ đi chơi à. Tối thấy le te về sớm mới sợ chứ. Chắc bị cảm rồi.
- Thế sinh nhật ai?
- Sinh nhật bạn.
- Bạn nào?
- Anh không biết đâu, lâu lắm.. không gặp nhau. Trúc hơi dài giọng cuối câu nói, trêu ngươi cho bõ tức.
- Thôi, ở nhà đi, bụng to thế kia rồi, tí đi bộ ra công viên rồi về ngủ sớm, nhé?
- Không, hẹn rồi, đã bảo lâu lắm không gặp. Mà mấy tháng em không đi đâu chơi rồi, giờ có người rủ, em phải đi chứ, ở nhà chán lắm rồi. Anh hôm nào chả đi, sao lại cấm em.
Anh có vẻ hơi đơ tí, xong tặc lưỡi:
- Thế để anh chở đi.
Mặc cái váy bầu đi xuống, anh nhòm nhòm:
- Không trang điểm tí à?
- Không, em vẫn xinh mà, sao phải phí tiền, mất thời gian.
Anh chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gio-qua-mien-nhiet-doi/3441657/chuong-30-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.