Hai thằng về phòng, Trúc thay váy, mặc quần áo cho tiện đi lại. Anh thuê xe máy, chở đi lòng vòng, cũng chẳng ăn được gì nhiều. Bát bún bò Huế to vật, đủ các loại thịt, thêm hai cục chân giò to tổ chảng, nhìn cũng thấy no đến sáng hôm sau luôn. Chắc bà bán bún thấy 2 đứa giọng lạ, tự tin làm cho bát đặc biệt, cho ấn tượng đến già luôn.
- Em ăn thêm đi, ăn có tí thế, trưa đã không ăn mấy rồi?
- Em không đói.
- Nôn hết ở sân bay rồi mà không đói á?
- Có làm gì đâu mà đói. Mà ngấy lắm, em không ăn được.
- Ừ, cũng hơi ngấy. Thế đi ăn bánh tráng vậy?
- Thôi, về đi ngủ, em chẳng muốn ăn gì cả.
- Lại ngủ, đã chơi được gì đâu? Tranh thủ chứ, tối mai lại đi Nha Trang rồi?
Trúc hơi hoảng hốt:
- Gì mà cấp tập vậy anh? Thôi, ở đây luôn đi, đâu chẳng thế, đi lại nhiều mệt lắm.
Anh chỉ cười. Đi cả ngày, về ngủ ngon thật. Đà Lạt đêm lạnh lạnh, sáng trời 7-8 giờ vẫn mù sương, dễ ngủ thật.
- Dậy thôi, con sâu ngủ, gần 8h rồi.
Trúc càu nhàu:
- Em không đi đâu, vẫn buồn ngủ lắm. Không tại quân tử nhà anh phá đám thì em đã ngủ đủ giấc rồi. Không giữ lời.
Anh cười nhẹ nhàng rồi ghé tai:
- Anh mất thói quen ngủ một mình rồi. Dậy đi. Đi xem thác Camly, đẹp lắm, dậy đi, trưa lại về ngủ.
Nói rồi anh kéo tay,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gio-qua-mien-nhiet-doi/3426577/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.