Chọn đi chọn lại, cuối cùng anh chốt ngày giữa tuần. Không hiểu các thầy chọn ngày dựa trên căn cứ gì, đêm hôm trước ngày trọng đại ý, trời trở rét, mưa to gió lớn như bão. Hôm sau thấy anh gọi báo cáo:
- Gió làm đổ cái ti vi màn hình lớn rồi.
- Sao lại đổ được ti vi trong nhà chứ?
- Không, tivi trong rạp bắc trước cửa cơ, xước một vết dài.. nhưng vẫn xem được, may thế.
- Tivi anh mới mua à?
- Không, mượn anh Khuyên trong ngõ.
- Giờ sao?
- Tính sau vậy, chắc mua cái khác trả anh ý.
Phải mua cái khác đền họ. Chẳng hiểu may cái gì. Chắc may vì rạp không đổ, không ai bị thương. Gió gào thét, rét căm căm, lại thêm mưa dầm, không khí càng giá lạnh. Không biết có phải điềm báo. Trúc nằm co ro trong chăn, âm thầm thương tiếc tự do vụt mất, đồng hồ bắt đầu đếm ngược..
Sáng hôm sau, trời hanh khô hơn nhưng vẫn rét sun người, mặc cái áo dài một lát mà mặt tái cả lại. Được đúng ba đứa bạn đại diện về ăn cỗ. Chúng nó bảo giữa tuần không về được. Thảm thật.
Đến gần trưa thì trời ấm dần. Xong còn nắng nữa chứ. Kỳ lạ. Đến lúc mặc váy cưới mới tá hỏa, chết mịa, cóc có đôi giày nào 7 phân chứ đừng nói 10 phân. Sao Trúc không nghĩ ra việc mua giày nhỉ, thế là mượn tạm đôi quai hậu của họ. Dù sao cũng được 7 phân. Vậy mà vẫn phải xách váy, lùn đúng là thảm. Khổ từ cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gio-qua-mien-nhiet-doi/3426576/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.