Lần đầu tiên vào Sài Gòn, cảm giác thật đặc biệt, thành phố mang tên Bác. Nghe đã thấy rạo rực. Thành phố thật ấm áp, ngoài Bắc đang giữa mùa đông nhưng Thành phố Hồ Chí Minh lại rực rỡ nắng. Trong này chỉ có hai mùa là mùa mưa và mùa khô. Bọn Trúc đi vào mùa khô, mùa khô bắt đầu từ tháng 12 đến tháng 4 năm sau. Mùa khô nắng nhiều như mùa hè ngoài Bắc, nhiệt độ tầm 30-35 độ nhưng vẫn dễ chịu, không oi ả như ngoài Bắc. Nắng nhưng có gió, thỉnh thoảng lại lớt phớt mưa bóng mây nên không khí rất dễ chịu. Bệnh viêm mũi xoang của Trúc chạy mất tiêu luôn.
Anh dẫn đi xem bảo tàng với Bến Nhà Rồng trước. Khổ, giỏi hơn mình mỗi môn Lịch sử nên ra vẻ ác. Vừa đi anh vừa chỉ trỏ giới thiệu như mấy cô thuyết minh, nhìn anh hào hứng lạ, Trúc chỉ gật gật chứ chả nhớ được hết những gì anh nói. Hừ, học bao năm còn chả nhớ, giờ nói như máy sao nhớ nổi.
Anh đưa đi ngắm hết các địa danh, chợ Bến Thành như một siêu thị nhỏ, đa số chỉ thấy khách nước ngoài và khách du lịch, học sinh vào ăn vặt chè cháo. Người dân ít mua sắm ở đó. Nhà Thờ là điểm đến tiếp theo, kiến trúc rất đẹp và thoáng, hoa hoét khắp nơi, đi trong đó vẫn mát rượi dù không quạt không điều hòa. Nghe anh taxi nói, kiến trúc Nhà thờ và một số công trình ở Quận nhất là của Pháp, nên khá cổ kính, đẹp, mát và không bao giờ ngập nước. Tối hôm ý đúng noen
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gio-qua-mien-nhiet-doi/3426578/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.