Sau khi dự giờ hai ngày đầu tuần, Trúc được chỉ định một ca thực tập cuối tuần để giảng, sẽ là ca mà chú Chương dạy. Trước khi giảng, phải học thuộc tất cả những gì định nói, không được học vẹt kiểu sinh viên nữa, phải thả hồn vào nhân vật, như kiểu diễn viên tập thoại trước gương. Sau đó là tập viết bảng và trình bày trên bảng. Khốn khổ, chữ viết giấy không xấu nhưng viết bảng không quen, lượn lên lượn xuống, chữ to chữ nhỏ như bọn tiểu học. Mất thời gian với món này quá. Lần đầu tiên nói trước đám đông, cảm giác hồi hộp kinh khủng, tim đập thình thịch, hơi thở mờ hết cả kính cận. Cũng may sinh viên ngồi im lặng chứ lúc ý là không nhìn thấy ai nữa rồi, cứ nói theo kịch bản thôi. Cuối cùng cũng xong.
- Các bạn có thắc mắc gì không nhỉ? Vậy chúng ta bắt đầu làm nhé.
Xong, tranh thủ lúc bọn kia còn gấp giấy cân và tranh nhau cân hóa chất, Trúc lẽo đẽo theo chú Chương về phòng bộ môn, hồi hộp đợi nghe nhận xét.
- Có run không? Anh Lam hỏi.
Trúc vẫn thở hơi gấp, chưa hết hồi hộp:
- Có ạ, em vẫn tim đập nhanh này.
Chú Chương cười:
- Thế à, nhưng chú thấy không run nhé, run nội tâm thôi. Phong thái khá tốt, nói năng mạch lạc lắm, nhưng nói chậm hơn chút nhé.
- Dạ, cháu cảm ơn chú.
Sinh viên chính qui ngoan lắm, gặp là chào, không dạy chúng nó cũng chào, học hành nghiêm túc. Tác phong nề nếp cẩn thận. Sinh viên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gio-qua-mien-nhiet-doi/3065591/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.