Đã lâu lắm không có giảng viên trẻ về trường nên khi nhận hai cô bé vừa chân ướt chân ráo ra trường, Hiệu trưởng cũng phấn khởi ra mặt, đồng ý tu sửa ngay khu tập thể cho giảng viên từ mấy phòng kho cũ gần ký túc xá. Trúc là một trong hai cô bé đó. Dáng người nhỏ nhắn, nước da trắng với khuôn mặt tròn tròn. Nhìn mặt Trúc, nói tích cực thì là thật thà, nói thực tế thì là ngô ngố, ngoài học ra chả biết mù tịt gì cả. Mới về, để không mất lòng đồng nghiệp nên cứ gặp người hơn tuổi là nó lại chào anh, chào chị, chào chú, chào cô hết lượt. Chị Hiền thấy chào liên tục nên hỏi:
- Em quen à?
- Không ạ, ủa, vậy cô ý không phải giảng viên ạ?
- Không, haha, sinh viên tại chức đấy.
Ngày hai buổi đến trường, đi sớm về đúng giờ. Hằng ngày, nó đến sớm tầm mười, mười lăm phút, rửa ấm chén, đun nước, pha trà, quét phòng và dọn dẹp bàn làm việc. Làm viên chức, nhân viên mới là phải như vậy mới hợp lẽ thường, nói vậy chứ chưa có gia đình, buổi sáng không có việc gì thì đến sớm giúp đỡ mọi người chút cũng là việc nên làm. Vì thế Trúc cũng không lăn tăn gì, so với đi học thì sướng chán rồi. Các anh chị sáng nào cũng tất bật, người đi chợ, người đưa con đi học, thật là vất vả.
Những ngày đầu cảm giác phiêu phiêu, cứ lẫn lộn, không hiểu mình là giảng viên hay sinh viên. Nhiều đêm giật mình thức giấc. Chết rồi, sáng mai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gio-qua-mien-nhiet-doi/3065592/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.