Mọi người đang ngồi uống nước chè tán gẫu tại phòng bộ môn, giải lao chút sau giảng đầu giờ thực hành. Còn mỗi anh Hoàng là chưa thấy giảng xong. Bỗng thấy hình như người mình hơi rung rung nhẹ, còn chưa kịp định thần thì thấy rầm rập bước chân như rung chuyển cả tòa nhà. Thầy Hoàng dẫn đầu nhóm sinh viên chạy ầm ầm qua cửa phòng xuống tầng một. Chị Hiền hơi choáng:
- Ơ, thằng Hoàng dẫn sinh viên chạy đi đâu thế?
Nói xong, cả bộ môn cùng nhào ra hành lang nhòm xuống. Chú Chương, trưởng bộ môn giọng hơi hốt hoảng:
- Thầy Hoàng ơi, có chuyện gì thế?
- Thầy Chương ơi, vừa có động đất mà, sao mọi người còn ở trên đấy?
Thầy Hoàng đứng giữa đám sinh viên lố nhố, ngước lên thuyết phục:
- Các thầy cô cũng xuống đi cho an toàn.
- Để xem thế nào đã, tôi thấy không có dấu hiệu rung chấn nữa rồi.
Sinh viên các phòng thực hành khác cũng đang đứng đầy ở hành lang, ngay cửa các phòng thực hành nhưng chưa dám xuống vì chưa được giảng viên đồng ý. Thầy Chương quay ra hỏi:
- Mọi người có thấy gì không? Hết rồi nhỉ?
Mọi người lắc lắc rồi lại gật gật, có vẻ hơi ngơ ngác.
- Ổn rồi đấy, thầy cho sinh viên về phòng thực hành đi thôi.
Thế là đội quân lại kéo nhau lên. Anh Hoàng chỉ cao tầm Napoleon, dáng người đậm, bụng hơi phệ. Một thời làm phó khoa Dược bệnh viện huyện nên tác phong chỉn chu. Anh Hoàng khá vui tính nhưng khi lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gio-qua-mien-nhiet-doi/3065589/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.