Trúc phì cười, nhắn lại:
- Giỏi
Nó phấn khích nhắn một lũ biểu tượng, Trúc thấy hay hay lại trêu cho sợ chết luôn:
- Anh còn môn nữa chưa thi nhỉ, để tôi bảo cô Thảo chút kinh nghiệm coi thi anh.
Thằng Tùng ngay lập tức gọi điện. Biết ngay mà, cứ thích đùa với cô, chả sợ dúm vào, cho chừa thói tinh vi. Trúc không nghe máy, lát sau nó nhắn tin nịnh nọt:
- Cô ơi, em tin tưởng cô thế, cô nỡ lòng lại đi tố cáo em, cô cứ kệ đi, cho tùy duyên, em bị túm thì em chịu, cô nhé?
Trúc chả bảo sao, nó được thể nhắn lại:
- Im lặng là đồng ý rồi nhé, chốt kèo rồi đới.
Xong nó bắt đầu tuôn trào diễn văn, kể lể rằng ngày xưa nó trượt đại học vì mải xem bóng đá, bố mẹ nó khóa cửa phòng nó trên tầng hai, nó ra lan can, đu cây trèo xuống rồi ra quán xem, chẳng ai biết. Tại mải chơi, chứ nó cũng thông minh lanh lợi lắm, nhưng mà nó không hối hận vì nó vẫn kiếm được tiền để ăn chơi, chả phải xin bố mẹ nên bố mẹ nó cũng không mắng nó được. Bây giờ, ở quê nhà, nó cũng sống đàng hoàng, tử tế, không cờ bạc gì, rượu thì đàn ông ai chả uống. Ai cũng muốn gả con gái cho nó nhưng nó chưa ưng ai.
Trúc nhắn lại trêu nó:
- À hóa ra đu cây nhiều nên anh cao thật đấy, tiêu chuẩn chọn rể ở miền núi là đu cây giỏi à? Kỹ năng thoát hiểm khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gio-qua-mien-nhiet-doi/3065582/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.