Một hôm, buổi tối, đang ngồi soạn bài ở phòng tập thể gần ký túc xá sinh viên thì thấy ông tướng Tùng và ông tướng Lâm thập thò, gõ cửa. Trúc lịch sự đi ra hỏi chuyện dù cửa vẫn đang mở. Tùng ra vẻ bẽn lẽn nhưng mặt rất tươi:
- Dạ, bọn em xuống xin lỗi cô.
Kinh đấy, Trúc hơi ngạc nhiên, chắc vụ Bùa yêu đây. Tùng chìa cái giỏ mây ra, bảo mua ít hoa quả biếu cô, không biết cô thích loại nào nên mỗi loại mua một ít. Nó tự tay chọn từng quả, đảm bảo luôn. Mỗi loại chỉ có một hoặc hai quả thật, bày khá đẹp mắt. Bên trên còn cài mấy bông hồng đỏ thắm. Trúc hơi lúng túng, còn chưa biết nói gì. Thằng Tùng xách giỏ quả ra cuối bàn rồi nói thẳng luôn:
- Cô ơi, hôm nọ bọn em đùa thôi, không có bùa yêu gì đâu cô ạ.
Trúc bật cười rồi hỏi han qua loa. Chỉ có thằng Tùng liến thoắng:
- Bọn em làm ở viện ạ. Em thì mở thêm quán cafe, tranh thủ làm thêm buổi tối cô ạ, em pha chế sinh tố trái cây ngon lắm, tiếc là không có dụng cụ với nguyên liệu ở đây để làm cho cô thưởng thức.
- Anh Tùng giỏi vậy à, thế tốt đấy.
- Bạn Lâm có vợ con rồi cô, vất vả lắm, không học được mấy đâu cô ạ. Em thì chưa có ai nên cũng mệt lắm.
Trúc phì cười:
- Anh chưa có gia đình thì mệt cái gì?
- Ôi cô ơi, suốt ngày phải nhắn tin trả lời, nghe điện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gio-qua-mien-nhiet-doi/3065584/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.