Anh Cường sau hôm ý cứ cách ngày lại vào chơi. Hôm nào cơm nước xong cũng thấy anh xuất hiện ở cửa, quần kaki đóng thùng, cứ như đi công tác vậy. Cái Thảo thì hay đi chơi, nó nhiều bạn, tối hay lượn ra phố. Anh Cường cứ ỏn à ỏn ẻn, như kiểu xấu hổ, mà tài là nếu có ai đó khác trong phòng thì nói chuyện rất rôm rả, nếu chỉ có mình Trúc là méo thèm nói gì, kỳ cục. Không nói thì thôi, Trúc cũng chơi trò im lặng, bày sách ra soạn bài hoặc chấm bài kiểm tra. Phòng chật, kê được mỗi cái bàn uống nước với cái giường, cái tủ quần áo nữa là hết chỗ. Trúc ngồi bàn làm việc là anh ý phải ra giường ngồi. Sợ không dám làm phiền nên anh Cường cứ đến chơi và cứ lục sách trên giá để đọc. Hết hôm này sang hôm khác. Thỉnh thoảng không chịu được sự im lặng, anh mở sách ra đọc rồi hỏi Trúc như sinh viên hỏi bài cô giáo. Chết cười với ông anh. Thảo nào mãi không lấy được vợ. Thấy cũng khổ thân, nên có lần Trúc không giả bận nữa, ngồi nói chuyện, hỏi han, thấy có vẻ phấn khởi. Nói chuyện mới biết ông này còn thật thà hơn mình.
- Chị gái anh lập gia đình lâu chưa?
- Chị anh à, ờ, cũng lâu rồi, được hai cháu rồi.
Rồi anh Cường có chủ đề, cứ kể về gia đình thôi. Anh kể bố anh hơn mẹ anh tận mười tuổi, chị anh lấy chồng cũng hơn chị mười tuổi, cũng lập gia đình muộn, giờ anh gặp em, cũng hơn em mười tuổi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gio-qua-mien-nhiet-doi/3065580/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.