Tùng vẫn ngẩn ra, trông đến tội nghiệp. Trúc nhìn nó, ánh mắt ấy lúc nào cũng chất chứa niềm vui, lúc nào cũng suy nghĩ tích cực, có lẽ ảo tưởng một chút về bản thân cũng tốt, nó giúp mình tự tin và yêu cuộc sống hơn. Giải thích không biết nó có hiểu không nhỉ, thôi cứ nói qua vậy.
- Nghĩa là theo di truyền học, một số gen thể hiện kiểu hình không đẹp lại trội hơn, lấn át gen đẹp. Giả sử trong ví dụ như Tùng vừa nói, đứa trẻ sinh ra có khi lại nấm như mẹ, tất nhiên là chắc chắn vẫn trắng trẻo xinh đẹp vì mẹ nó cũng trắng với xinh mà..
Trúc hơi nheo mắt tủm tỉm cười. Thằng kia cũng đang ngoác miệng cười mơ mộng, lại tưởng bở.. Trúc tiếp tục:
- E hèm.. nhưng mà có khi lại lười học như bố và do đó chắc chắn không giỏi được như mẹ. Hiểu chưa?
Nó cười nham hiểm:
- À, nhưng đấy chỉ là lý thuyết thôi, thực tế phải đợi mới biết được.
- Chả có đợi gì cả, đã bảo là không lên miền núi đâu.
Mặt nó chợt buồn thiu:
- Nhưng Tùng không về được, gia đình, công việc, bạn bè.. cuộc sống của Tùng đều ở đó. Nhà có hai chị em thì chị đã theo chồng về đây rồi. Tùng là trưởng, không đi xa được.
Trúc hơi cảm thán nhưng vẫn phải kiên quyết:
- Vậy không nói chuyện này nữa, thế sao tự nhiên lại về?
Nó ra vẻ quan trọng, bảo có chút việc nên về thăm chị, thăm cháu rồi qua chơi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gio-qua-mien-nhiet-doi/3065555/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.