- Alo, có nghe điện thoại được không? Đang ở với ai không?
- Ở một mình, nhưng không muốn nghe, đang nghe nhạc.
- Nghe nhạc gì vậy?
- Nhạc Hoa.
- Kinh, có hiểu không mà nghe?
- Không hiểu mới thích, tự cảm nhận giai điệu theo ý mình.
- Vậy mười lăm phút nữa Tùng gọi, nghe nhạc đi. ngôn tình tổng tài
Trúc không nhắn nữa, nằm nghe mấy bài hát, nhiều lúc cũng thấy mình cứ hâm hấp, buồn vẩn vơ, lại còn khùng đến mức có lúc nghĩ mình không thuộc về thế giới này. Tìm một người tri kỷ thật quá khó, cuộc đời này liệu có ý nghĩa không nếu đến cuối đời mình vẫn không tìm được ai hiểu mình, có thể vì mình như mình vì họ. Không hiểu sao tâm trạng lại giống mấy bài hát tiếng Trung thế. Anh kiêu hãnh vụt bay, em thu mình trong chiếc lá (bài hát Phi điểu và ve sầu),nỗi nhớ mãi không có điểm dừng, sớm quen rồi nỗi cô đơn ám ảnh, em mỉm cười đối mặt, hãy tin khi em lựa chọn chờ đợi.. (bài hát Thần thoại)..
- Nghe xong chưa?
Bực mình thật, làm mất cả cảm xúc nghệ thuật. Muốn đấm nó quá cơ. Còn chưa kịp nhắn lại thì nó gọi.
- Có việc gì thế, nói đi
- Bật cam lên.
- Không thích.
- Đùa à? Bật lên ngay.
Thằng kia cao giọng xong hạ giọng ngay: - Bật lên đi, quay quán cho xem, nay vắng khách mới gọi được ý.
Trúc nghĩ bụng, quán của ông, tôi quan tâm làm gì, sốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gio-qua-mien-nhiet-doi/3065558/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.