Ăn xong hai đứa đi café. Tất nhiên là nó gọi café đen đá, mấy thằng đàn ông hơi sĩ tí chuyên uống loại này, chả hiểu tại sao. Trúc chẳng café cà pháo gì sất, ra trường là cai luôn, tối uống làm gì cho mất ngủ.
- Cho em một quả dừa nhé.
- Lại dừa, thích chất điện giải thế à? Thằng kia cười nhăn nhở.
Trúc quay ra lườm cho phát. Thản nhiên bật lại:
- Đồ gì tốt thì uống, soi gương đi, mặt ai nhiều mụn hơn hả, ngắm từ tối đến giờ mà không thấy hâm mộ làn da của người ta à?
Nó cũng không vừa:
- Ô, hình như có câu nhất dáng nhì da mà.
Thằng kia lại ngạo mạn bật cười. Trúc nhịn nó:
- Được rồi, biết rồi. Không phải quảng bá hình ảnh nữa.
Nó chợt nghĩ ra gì đấy, chạy theo em bé phục vụ rồi cầm về hai cốc nước. Trúc ngạc nhiên:
- Quả dừa cơ mà?
- Đây, đóng cốc rồi, đi dạo tí đi, cho xuôi cơm, ngắm hồ luôn? Tùng tủm tỉm cười. (Góp ý, giao lưu, đọc bài mới nhất tại FB Vương Linh)
Trúc ngó ra thấy hơi tối, cảm giác không an toàn nên từ chối:
- Thôi, tối lờ mờ thế kia, đi vấp ngã chết, lại muỗi nữa.
Nó chắc cảm nhận được nên trấn an:
- Đi chứ có ngồi đâu mà muỗi.
Rồi nó nhìn thẳng vào Trúc, hỏi thẳng:
- Không phải Trúc nghĩ Tùng không đàng hoàng đấy chứ? Cả đống người đi lại thế kia, bà sợ cái gì hả? Đèn đường thì thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gio-qua-mien-nhiet-doi/3065554/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.