Thề mặt ngu thấy rõ, vậy là trường hợp đặc biệt không xin được à, chắc vừa nãy đi qua còn chào bác bảo vệ, ổng nhớ mặt thì xin vào niềm đau, tý về phải nói vào cái mặt ngu của nó mới được, nhưng mà phải nói thật khéo, không răng môi lẫn lộn thì chết. Đang phân vân không biết nên chửi kiểu gì vào mặt dốt nát của nó cho văn minh thì anh gác cổng lại nói tiếp:
- Nó thì bọn anh không dám ghi đâu, nói chung là không dám dây. Ở đây nó muốn làm gì nó làm chứ bọn anh chịu.
Ôi Trinh ơi mày làm cái gì mà để đàn anh bất lực đến thế kia hả, nhìn cái mặt anh như bỏ cuộc luôn kia kìa, cơ mà em cũng sợ nó vãi chưởng ra mà. Rồi tự nhiên chị Vân lên tiếng:
- Ơ Trinh hả, trước thấy con bé đấy nó đứng lên trước cờ một lần rồi mà.
Ôi chị ạ, bản thân em đã muốn quên chuyện đó rồi mà chị lại gợi lại cái quá khứ đau buồn ấy, đó chỉ là tai nạn, là một một tai nạn thôi, nhưng mà cái nó mang lại là hệ lụy tổn thương tâm lý sâu sắc sau hai ngày trốn chui trốn lủi, đến cuối cùng vẫn bị tóm kèm thêm cái ví xẹp lép. Hờ chị à, em bắt đầu thấy hơi chột dạ rồi đấy, cái giá phải trả là quá lớn nên làm ơn chị đừng có nhắc lại được không? Anh kia thì thở dài ngao ngán quay sang nói với chị Vân:
- Cái hôm học muộn đó á, bên bọn tao có ghi vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gio-ban-mai/2925246/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.