Sau khi kết hôn, Thịnh Vọng Thư và Ngôn Lạc tạm gác lại công việc, hai người danh ra một tháng để tận hưởng chuyến du lịch tuần trăng mật.
Nhưng kế hoạch trong chuyến du lịch ra sao, mãi đến một ngày trước khi xuất phát hai người vẫn không biết.
Trước khi tổ chức lễ cưới, Ngôn Lạc hỏi qua ý của Thịnh Vọng Thư có dự định gì cho chuyến du lịch tuần trăng mật không, cũng đã từng lên kế hoạch dự định, nhưng mấy kế hoạch đã đề ra đều bị một câu nói của Thịnh Vọng Thư thủ tiêu.
Cô nói: “Nếu như tất cả mọi chuyện đều được lập kế hoạch trước thì còn gì thú vị nữa, chi bằng đến lúc đó chúng ta cứ nghe theo con tim mách bảo, đi một chuyến du lịch không rõ điểm đến đi.”
Bởi vì chuyến du lịch không rõ điểm đến này, lúc thu xếp hành lý, Thịnh Vọng Thư không thể không đem theo quần áo bốn mùa, bởi vì chính cô cũng không biết hôm sau mình sẽ đi đến nơi nào nhưng chuyến du lịch tùy hứng không có mục đích cụ thể này càng khiến cho cô cảm thấy hưng phấn và tự do hơn.
Sáng sớm hôm sau, Thịnh Vọng Thư và Ngôn Lạc đến sân bay.
Hai người quyết định tạm thời mua vé cất cánh gần nhất tại sân bay.
Thịnh Vọng Thư chưa trang điểm gì cả, trên đầu đội một chiếc mũ ngư dân màu đen, vành nón che khuất đi hơn phân nửa khuôn mặt, bởi vì lúc nãy ở trên xe vừa mới ngủ một giấc nên khi đứng ở đại sảnh xuất phát còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giau-trang/3329455/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.