Thịnh Vọng Thư cầm hai ly cà phê, ngồi lên ghế sau xe máy.
Ngôn Lạc nhẹ nhàng giẫm chân ga, chở cô đi ra khỏi con hẻm nhỏ kia.
Làn gió khẽ lướt qua sườn mặt, mang theo cảm giác ấm áp nhàn nhạt, ôn nhuận mà thoải mái. Ngôn Lạc chạy cực kỳ chậm, hai người đi dọc theo đường phố, thản nhiên tự tại thưởng thức phong cảnh ở ven đường.
Họ đi thẳng đến chỗ bờ sông, Ngôn Lạc dừng xe, Thịnh Vọng Thư cởi mũ bảo hiểm ra leo xuống xe.
Mặt sông gợn sóng lăn tăn, hai bên bờ tường mọc đầy cỏ dại tươi tốt, hai người vai sát vai đứng bên bờ sông vừa thưởng thức phong cảnh ở xa xa vừa thong thả ung dung uống cà phê.
Ánh nắng bao trùm lên hai người họ, phản chiếu hai chiếc bóng thon dài tạo thành cặp ảnh ngược trên mặt sông.
Uống xong cà phê, họ lại tiếp tục lên đường.
Thịnh Vọng Thư đưa ra đề nghị muốn lái xe chở Ngôn Lạc.
“Được thôi.” Ngôn Lạc giơ tay lên đội mũ cho cô, hơi hơi thấp đầu xuống để giúp cô cài quai mũ, đặt chìa khóa vào lòng bàn tay cô.
Thịnh Vọng Thư tra chìa khóa vào ổ, cưỡi lên xe, một chân chống trên đất, học theo dáng vẻ trước đó của anh, giơ giơ cằm với anh: “Lên xe.”
“Tuân lệnh!” Ngôn Lạc không đứng đắn cười một tiếng, chiếc chân dài sải bước, lên xe.
Chiếc xe máy bé xíu chở hai người cao chân dài, ngược lại bởi vì không lái được mà có phần hơi loạng choạng.
Rõ ràng trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giau-trang/3329456/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.