Sáng hôm sau.
Hướng Dương cùng với Huy Nam đều xuống phòng khách khi được gọi xuống. Phu nhân Đào đã ngồi sẵn trên ghế sô pha chờ ở đó. Cô quay sang nhìn Huy Nam, vẻ mặt anh vô cùng lạnh lùng không thể hiện cảm xúc gì, có vẻ như giữa anh và bà có quan hệ không được tốt lắm.
"Con chào mẹ!" Hướng Dương lễ phép cúi đầu chào bà.
"Cả hai ngồi xuống đi!"
Hướng Dương và Huy Nam đều đi tới ghế sô pha ngồi xuống đối diện với bà.
"Mẹ gọi tụi con xuống đây có chuyện gì không?"
Huy Nam nói giọng đều đều.
"Cuối tuần này hai đứa đi hưởng tuần trăng mật đi." Bà Đào đáp nhanh.
"Nghỉ tuần trăng mật sao?" Hướng Dương thốt lên trong thầm lặng mà không dám bộc lộ ra bên ngoài. Cô chẳng hiểu đi hưởng tuần trăng mặt ở xã hội vong hồn có cái quỷ gì nữa, chẳng lẽ đi ngắm mấy cái biệt thự bỏ hoang với khu rừng hoang à? Không thì đi vào mấy khu lăng mộ chắc.
Nghe bà nói vậy Huy Nam lập tức phản đối ngay: "Con không muốn đi! Lấy nhau theo ý mẹ như vậy chưa đủ sao? Mẹ còn muốn gì nữa?"
"Mẹ không muốn người khác phải nói ra nói vào, nên đi đi cho mẹ."
Bà nhất quyết đáp, rồi đặt hai cái vé khu resort biển Ocean xuống bàn trước mặt hai người.
"Con không muốn đi!"
Nói rồi Huy Nam đứng dậy đi thẳng ra khỏi đây, làm Hướng Dương không biết phản ứng sao, ngơ ngác nhìn bóng lưng của anh, cứ lúng túng không biết nói gì khi thấy vẻ mặt bà ấy hầm hầm.
"Con thuyết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-uoc/38498/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.