Trong chiều hôm đó, Huy Nam đưa Hướng Dương đi tới khu nghỉ dưỡng yên tĩnh, rừng rậm hoang vu và biệt lập gần vùng biển xinh đẹp. Nhưng điều khiến Hướng Dương nổi hết cả da gà khi nhìn vào nghỉ dưỡng này đó là, những cái homestay đều bị bỏ hoang từ lâu, rong rêu phủ đầy.
Theo lối mòn đi vào tới phòng được đặt sẵn, lâu lâu cô thấy có mấy cái người phục vụ trong trang phục trắng lắm lem bụi bẩn, hai con mắt đen thui với gân máu nổi đầy trên mặt. Nhìn thật vô cùng khiếp đảm. Còn có mấy cái xe đưa đón khách đi, khỏi phải đi bộ tự động chạy như đúng rồi vậy.
Vừa về tới phòng, Hướng Dương chạy ra ngoài ban công nhìn ngắm bờ biển bao la cảm thấy hưng phấn. Cô quay lại nhìn Huy Nam mỉm cười đáp:
"Ê Huy Nam, hay là chúng ta ra đó chơi đi! Tôi muốn đi dạo ra đó, tại lâu rồi không được đi biển."
"Vậy thì cô đi một mình đi, tôi chỉ có trách nhiệm đưa cô đi chứ không rảnh chơi cùng với cô. Giờ tôi mệt rồi, ra ngoài đi, đừng làm ồn ảnh hưởng đến giấc ngủ của tôi!"
Nói rồi Huy Nam ngã người xuống giường nhắm mắt lại, làm Hướng Dương tụt cả hứng. Cô bực dọc lên tiếng:
"Cái tên này, đã đi tới đây rồi mà còn... Thôi tôi tự đi, cứ nằm đó mà ngủ đi."
Nói rồi Hướng Dương mang túi thổ cẩm vào người đựng vài vật dụng cá nhân rồi đi thẳng ra khỏi phòng. Thế là cô đi một mình tham quan cái nơi chẳng khác nào trong mấy bộ phim kinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-uoc/38499/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.