"Cái con nhỏ chết tiệt này từ đâu chui ra vậy? Làm ướt người của mình rồi. Anh à, nó làm rượu ướt hết bộ váy với đôi giày đắt tiền của em rồi này..."
Victoria quát lên giận dữ, nét mặt nhăn nhó nhìn bộ váy ướt nhẹp của mình mà vô cùng bực mình. Giơ tay chỉ thẳng vào mặt Hướng Dương.
Hướng Dương đứng dậy trong đau nhói, cổ tay bầm tím sưng tấy lên. Ánh mắt có chút lo sợ nhìn hai người họ, lúng túng, miệng lí nhí:
"Tôi xin lỗi, tôi không có cố ý... Chỉ do tên kia nên tôi bị té ngã xuống đây..."
"Này xin lỗi là được à? Cô làm ướt đồ của bạn gái tôi và tôi đấy! Khôn hồ thì cởi đồ ra mà lau sạch đi."
Will quát tháo lên, mắt trừng trợn lên đầy dữ tợn nhìn Hướng Dương, vẻ mặt vênh lên.
"Nè, tôi sẽ lau đồ cho hai người, nhưng đừng có bắt tôi cởi đồ được không?"
Hướng Dương lắp ba lắp đáp, ánh mắt đáng thương nhìn hai người họ. Trong bụng thầm chửi thề: "Tất cả đều tại nhà mi hết, Gia Anh. Nếu như anh không xuất hiện bất thình như vậy thì tôi đã không rơi vào tình cảnh éo le này."
"Cái gì? Dám ra trả treo à?"
Victoria lớn giọng đáp rồi vung tay định giáng cho Hướng Dương một cái tát thì bị cô nắm chặt lấy cổ tay giữ lại. Cô thật sự đã là nhân nhượng lắm rồi, gằn giọng đáp:
"Này nhé, hai người quá đáng lắm rồi đấy. Đây chỉ là tai nạn thôi mà, đâu phải do tôi gây ra. Tôi cũng xin lỗi rồi, tôi cũng đồng ý sẽ lau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-uoc/38497/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.