Editor: Đàm Nhật Vy
Beta: Chanh
Trong phòng không quá hỗn độn, trừ một chiếc ghế tròn bị đá ra ngoài, tất cả đều giống như trước khi rời đi.
Nam nhân cao lớn nằm hôn mê trên mặt đất, sườn mặt sạch sẽ, không vết thương, nhưng băng vải trên người lại thấm máu, không ít đoạn bị lỏng ra, thật không còn nhìn rõ bộ dáng.
"...Đan Dật Trần, Đan Dật Trần!" Nguyễn Mặc lập tức buông giỏ xuống, quỳ rạp xem vết thương của hắn, thấy hơi thở vẫn đang còn, mới nhẹ thở ra, "A Đường đừng khóc, mau tới dìu hắn lên giường."
"Hu... Vâng, vâng, con tới đây... Nhanh lên nha, nương..."
A Đường lúng túng lau nước mắt, khom lưng nâng một bên đùi phải của Đan Dật Trần, cùng mẫu thân lôi túm người lên giường, không cần mẫu thân nói cũng tự chạy ra sau nhà, mang một bồn nước tới, đặt trên bàn, sau đó tiến đến chân giường, khẩn trương nhìn người đang bất tỉnh.
Nguyễn Mặc cởi đám quần áo vướng víu ra, trước tiên sờ soạng khắp nơi trên người hắn, không phát hiện xương gãy, mới bắt đầu xử lí vết thương cũ.
Năm sáu miệng vết thương đều đã nứt ra, máu không ngừng chảy ra, mảnh vải loang lổ vết máu. Nàng bỏ miếng vải trắng quấn quanh người hắn xuống, lộ ra một bộ ngực rắn chắc, dưới xương chậu có máu tụ, trên hai cánh tay cũng có nhiều vết đao cắt, không thâm, nhưng hở miệng rất nặng, đều đang rỉ máu, nàng xem đến nỗi nhíu mày.
"Sao lại bị thương như vậy."
A Đường nhìn những vết thương đan xen, còn chảy thật nhiều máu, nghẹn miệng chốc lát,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-chu-that-kho-theo-duoi/1703793/quyen-4-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.