Editor: Đàm Nhật Vy
Beta: Chanh
Đêm lặng như nước, thôn trang dần trở nên an tĩnh, những ngôi nhà lớn nhỏ bắt đầu thắp đèn, ánh nến tựa sao trời lập loè.
"Nương, con no rồi!" A Đường buông đũa, cho Nguyễn Mặc thấy đáy bát cơm.
Nàng cũng phối hợp đến gần nhìn, nhấp môi gật đầy: "A Đường gần đây giỏi quá, mỗi bữa cơm đều ăn thật mau."
"Nhiều ngày nay mẫu thân không cho con viên đường nào..." A Đường đặt chén lên bàn, đung đưa chân hỏi, "Khi nào con mới có?"
Nguyễn Mặc có chút xấu hổ, thật muốn nói cho nó, đã không còn bạc để mua, đành phải nói: "Ừm... Chờ lần tới nương lên trấn mua đồ, liền mùa về cho con, được không?"
"Vâng, nương đừng quên... Con về phòng một lát, rồi đi tắm, lát nữa hẵng gọi con."
Nàng nhìn tiểu hài tử vô tư chạy đi, ý cười bên môi nhạt dần, cuối cùng nhẹ nhàng thở dài.
Aizz, nhà này thật quá nghèo.
Không phải nàng không chịu được nghèo, bao tử nàng nhỏ, nàng chịu đói khổ không sao, đứa trẻ đang ở tuổi lớn, không thể để nó đói được...
Cốc, cốc....
Hai tiếng gõ thanh thuý vang lên, Nguyễn Mặc hồi thần, thấy nam nhân dừng tay bên mép giường, thẳng tắp nhìn nàng.
Ánh mắt kia... giống đang hỏi nàng: Cơm đâu?
À, đúng rồi, suýt nữa đã quên trong nhà vẫn còn nuôi một con sâu gạo.
Chính là mỗi lần đều có thể ăn rất nhiều, so với nàng và A Đường còn nhiều hơn.
Mặt khác, còn phải sắc thuốc cho hắn uống, dã dược cho hắn đắp miệng vết thương, lại thêm một mục chi tiêu không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-chu-that-kho-theo-duoi/1703792/quyen-4-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.