Editor: Đàm Nhật Vy
Beta: Chanh
Người tập võ thường dậy sớm, mặc dù bị thương nặng trong người nhưng Đan Dật Trần vẫn tỉnh dậy vào giờ Thìn như cũ.
Không ngờ có người so với hắn còn dậy sớm hơn, thân hình thấp bé ngồi trên chiếc ghế thấp, một tay cầm bánh nướng, một tay cầm bút lông cũ kĩ, vẽ lung tung trên mặt đất cái gì đó.
Nằm thẳng cả đêm, cả người cứng đờ, hắn vừa động, khuỷu tay liền đụng phải ván giường, "phanh" một tiếng trầm vang làm tiểu hài tử cả kinh quay đầu lại xem.
"A, ngươi tỉnh rồi?" A Đường mông không rời ghế mà xoay người lại, tay còn xoa bút lông hỏng, quơ quơ cái một nửa cái bánh nướng trước mặt hỏi, "Ngươi có đói bụng không? Muốn ăn bánh không? Nương ta làm, ăn rất ngon."
Đan Dật Trần quét mắt nhìn cái bánh có chút cháy đen, còn chưa mở miệng, tiểu hài tử lại tự lo nói: "Không đúng, ngươi còn chưa rửa mặt súc miệng, để vậy ăn sẽ bẩn... Đợi chút, ta đi lấy nước tới."
Dứt lời, liền nhát nửa miếng bánh còn lại vào trong miệng, lạch bạch chạy ra sau nhà.
Cuối cùng vẫn là tiểu hài tử, bản chất đơn thuần, tối qua còn nhân lúc hắn muốn lấy kiếm mà đề phòng hắn, ngủ một giấc, lại là bộ dáng cười hì hì, một chút thù cũng không mang.
Giống như đệ đệ của hắn, thường khóc nháo cùng hắn đoạt đồ, không đoạt được liền tuyên bố không bao giờ để ý đến hắn, kết quả ngày thứ hai đã tìm hắn chơi.
Ý cười chợt loé qua đáy mắt, bên trong lại có chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-chu-that-kho-theo-duoi/1703791/quyen-4-chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.