Editor: Đàm Nhật Vy
Beta: Chanh
Nguyễn Mặc có thể đoán được hắn biết mình bị hạ dược, nhưng chưa từng đoán rằng, mình tốt xấu cũng là ân nhân cứu mạng hắn, mà câu đầu tiên lại là chất vất, hoàn toàn không biết hai chữ "uyển chuyển" viết thế nào.
Thật là....
"Giọng người hơi khàn, để ta lấy cho ngươi chén nước."
"Đứng lại..."
Âm thanh khàn khàn nặng nề vang lên, nhưng nàng lại như không nghe thấy, bước thẳng đến trước bàn châm trà.
Nàng biết được uy lực của dược đã hạ, vô luận võ công hắn như nào, giờ chỉ không hơn một cô nương trói gà không chặt, nàng căn bản không cần lo lắng hắn sẽ làm gì nàng, cho nên cũng không cần nghe hắn nói.
Bưng trà trở lại giường, Nguyễn Mặc đặt chén trà trên môi hắn, hắn uống mấy ngụm, lại xoay người đổ một ly nữa, giúp hắn uống hết, lúc này mới trả lời vấn đề: "Không cần lo lắng, chỉ là một loại dược khiến ngươi hiện tại không thể vận công, không có hại với vết thương, khi ta cho ngươi ăn giải dược, liền có thể hồi phục."
"Khi nào?" Hắn cau mày, ánh mắt gắt gao bám theo thân ảnh của nàng, trầm giọng hỏi.
Nguyễn Mặc bưng một chén cháo lại đây, cúi đầu nâng hắn dậy dựa vào đầu giường, một tay nâng chén một tay cầm thìa, múc một muỗng thổi nhẹ, đưa tới bên miệng hắn, lại thất hắn nhấp môi, mặt vô biểu tình nhìn nàng, không định ăn.
Nàng lại gần phía trước, nhẹ giọng nói: "Ăn xong rồi, ta lại nói cho ngươi."
Đan Dật Trần rũ mắt nhìn nàng chốc lát, rốt cuộc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-chu-that-kho-theo-duoi/1703790/quyen-4-chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.