Editor: Đàm Nhật Vy
Beta: Chanh
Xung quanh tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng máu tươi nhỏ giọt, có thể nghe rất rõ ràng.
Là, là... giết người?
Nguyễn Mặc sống mười mấy năm, lần đầu tiên đụng phải cảnh máu me, trong lòng chấn động, cả người cứng đơ tại chỗ, như bị bóp chặt cổ, không thể phát ra âm thanh.
Thân kiếm trên eo bụng bị rút ra, máu tươi tức khắc phun trào, tên trộm sớm đã mất mạng nhẹ nhàng ngã xuống đất, phát ra một tiếng trầm đục, đem nàng đang hồn lìa khỏi xác trở về.
Nhưng sau khi nàng thấy rõ người bên trong ngõ, thà rằng cứ tiếp tục đi vào cõi thần tiên, cũng không muốn đối mặt với hắn.
Quá... Đáng sợ.
Hắn mặc một thân hành phục đen, toàn thân không một chỗ hở, góc áo chậm rãi nhỏ máu, đã làm thành một vũng nhỏ dưới chân, không ngừng lan ra, càng miễn bàn đến khuôn mặt bị che kia, đang chảy xuống vài vết máu thon dài.
Rõ ràng số vết thương trên người nhiều hơn so với tên trộm tiền rất nhiều, thương thế cũng nghiêm trọng hơn, giờ phút này vẫn có thể duy trì tư thế đứng thẳng, trường kiếm dính máu ổn định trong tay, hoàn toàn nhìn không ra là người bị thương nặng.
Càng đáng sợ hơn là, hắn có một đôi mắt đen u ám, đang nhìn chằm chằm nàng, giống như... đang nhìn con mồi.
Nguyễn Mặc nuốt nước miếng, cực kì hồi hận vừa rồi mình không kêu lên vài tiếng, nếu có thể gọi tới thêm vài người, hắn sẽ không thể làm gì nàng...
"Lại đây."
Đang do dự xem tiếp tục ngồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-chu-that-kho-theo-duoi/1703789/quyen-4-chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.