Editor: Đàm Nhật Vy
Beta: Chanh
Mùa thua mới tới, mây lạc trên trời ngắm thôn dân vội vàng thu hoạch, phần lớn thiếu niên đang giúp đỡ làm việc, còn lại là trẻ con nhỏ tuổi, thừa dịp người lớn không quản giác, liền ngày ngày chơi đùa chạy nhảy.
Mấy tiểu hài tử chạy qua chạy lại, chạy qua sông nhỏ khi ống quần một chân ngắn một chân dài, làm ướt hết cả, sôi nổi dừng bước chân lại, ngồi xổm xuống dùng sức vắt khô.
Trong đó có một đứa trẻ mặc áo vải, vẫn chưa dính nước, khi chờ đến chán nản, là lúc hướng ra gian nhà gỗ phía bờ sông cách đó không xa, quả nhiên thấy đồng bọn của mình, đang ngồi ở cửa, cúi đầu không biết nghĩ gì.
"A Đường!" Nó lớn tiếng kêu tên thằng bé, tới khi cậu ta ngẩn đầu nhìn qua, mới vẫy vẫy tay, "Lại đây chúng ta cùng chơi nha!"
A Đường nhãn lực không tốt lắm, chớp mắt phân biệt trong chốc lát, mới thấy là Sơn Bảo kêu nó, cũng đáp lại một câu: "Không được, ta đã hứa với mẫu thân, sẽ ở đây trông nhà."
A Đường là hài tử ngoan ngoãn hiếu thuận nổi tiếng trong thôn, Sơn Bảo cũng thường nghe cha mẹ nói nhìn A Đường mà học hỏi, vốn là muốn từ bỏ, những lại nhớ tới A Đường lâu rồi không chơi đùa cùng chúng, lại chạy chậm đến chỗ nó, bước qua rào tre nói: "Chơi một lúc đi... Thật nhanh rồi trở lại, sẽ không sao đâu."
"....." A Đường cắn môi, nắm tay vô thức nắm lại, không nói được cũng không từ chỗi.
Thấy nó có vài phần dao động, Sơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-chu-that-kho-theo-duoi/1703788/quyen-4-chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.