Editor: Đàm Nhật Vy
Beta: Chanh
Trước khi Nguyễn Mặc bưng thức ăn đến đây đã dùng cơm, sau bữa tối mang dược đến cho hắn uống, giúp hắn lau người, sau khi hắn ngủ, mới ra sau phòng tắm gội, rồi trở lại gian ngoài nghỉ ngơi.
Từ lúc phát bệnh đến nay được mấy ngày, bệnh tình không thấy chuyển biến xấu hay tốt, dựa vào kinh nghiệm của lão đại phu, cũng không biết khi nào mới khỏi. Bệnh dịch đáng sợ không thiếu tin đồn vô căn cứ, nàng luôn có một dự cảm, với tình huống hiện giờ, sẽ động đến mãnh thú hung tàn ngủ đông đã lâu, đang nghỉ ngơi dưỡng sức, chỉ cần bùng nổ... Liền là một đòn trí mạng.
Đây không phải chuyện tốt, nàng vẫn luôn cầu nguyện chớ có phát sinh, chớ có phát sinh.
"Phu nhân, phu nhân, mau tỉnh lại..."
Một trận tiếng ồn ào từ xa tiến lại khiến Nguyễn Mặc nhíu mi, thoát ra khỏi cảnh hỗn độn trong mơ, gian nan mà mở nửa mắt, nhìn lên trần nhà quen thuộc.
Đúng rồi, nàng vốn là đến nhà chính lấy chút đồ của Đan Dật Trần màng đi, thấy phòng đã lâu chưa quét tước, tro bụi đập vào mặt, liền vén tay áo lên lâu dọn sạch sẽ, mệt đến không nhịn được ngã lên giường nghỉ ngơi một lát, không ngờ lại ngủ thiếp đi.
Nha hoàn bên mép giường thấy nàng tỉnh lại, có lẽ rất sốt ruột, không màng lễ tiết liền muốn duỗi tay kéo nàng đứng dậy, Nguyễn Mặc ngồi dậy quá nhanh, mắt không chịu nhắm lại, đỡ trán hỏi nàng: "Làm sao vậy, gấp thế sao?"
"Phu nhân, Vương gia, Vương gia không ổn..."
"Cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-chu-that-kho-theo-duoi/1703787/quyen-3-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.