Editor: Đàm Nhật Vy
Beta: Chanh
Cảm xúc của trẻ nhỏ đến nhanh, đi cũng nhanh, khóc lớn một hồi, lại ăn một bữa cơm trưa phong phú, buổi chiều liền cảm thấy vui vẻ ra ngoài bắt châu chấu chơi. Nguyễn Mặc cười nhìn theo, thu dọn bát đũa, lại về bếp làm nóng lại đồ ăn, đợi Đan Dật Trần tỉnh lại.
Thừa dịp không có việc gì làm, nàng dựa vào đuôi giường, cầm vòng tay đan bằng mây tre đã đứt kia đùa nghịch.
Nguyễn Mặc không am hiểu thủ công, nguyên chủ cũng không có kí ức nào liên quan, cho nên dù dùng nửa ngày để nhìn, vẫn không biết sửa lại, buồn rầu không biết phải làm sao.
"Hửm... Khụ, làm gì vậy?"
"Sửa lại..." Nàng cúi đầu thuận miệng trả lời, ý thức được ai đang nói chuyện, đột nhiên ngẩng đầu, đối diện với người vừa mở đôi mắt đen, "Tình rồi? Sao rồi, vết thương còn đau không?"
"Không đau." Từng chịu không ít đau đớn, vết thương nhỏ này với hắn không tính là gì.
Nàng đi tới đầu giường, xem trán hắn, không nóng. Thả lỏng, cúi người nhẹ hỏi: "Đói bụng không? Ta đưa đồ ăn tới."
Hắn nặng nề "Ừ" một tiếng.
Nguyễn Mặc vội vàng vào bếp, đặt đồ ăn lên bàn, lại nghĩ hắn tạm thời không nên đi lại, liền đi tìm một cái bàn thấp, mang ra sau nhà lau rửa, sau đó đặt lên giường, đem đồ ăn bưng tới, mùi hương toả ra thơm nức mũi.
"Đỡ ta dậy."
Nàng biết tính tình hắn, chuyện mình làm tuyệt không ỷ lại người khác. Đỡ hắn lên, khi lui lại đằng sau liền bị hắn nắm tay, đeo vào cổ tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-chu-that-kho-theo-duoi/1703794/quyen-4-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.