“Ân.” Đan Dật Trần hơi hơi cúi người, cúi đầu, đôi mắt giống như bầu trời đêm đối diện với cặp mắt hạnh đang trợn tròn của tiểu cô nương, phảng phất như có thể nhìn thấu hết tiểu tâm tư cuả nàng “Sau này, ngươi đi theo ta.”
Nguyễn Mặc còn đang bị khuôn mặt tuấn tú của hắn mê hoặc đến mức thất thần vừa nghe được câu “Đi theo ta”, quả thực sợ hết hồn.
Này… Rõ ràng nàng là bán nghệ không bán thân cơ mà!
Nhưng đối phương hiển nhiên cũng không phải đang hỏi ý kiến của nàng, sau khi nói xong liền lùi lại, không để ý đến nàng nữa, xoay người rời khỏi.
~~~~~~~Phân cách tuyến người đi không quay đầu lại~~~~~~~
Bất quá, sự thật chứng minh, chẳng qua là tâm tư của Nguyễn Mặc quá… ác xúc mà thôi.
Tối hôm đó Đan Dật Trần vừa mới rời đi thì Hoa mụ đã lập tức bước vào phòng, gương mặt tràn ngập tươi cười nắm tay nàng liên tục khen số nàng tốt, có tiền đồ. Nàng hỏi tại sao, Hoa mụ liền thông báo cho nàng rằng vị đại nhân kia đã dùng số tiền lớn chuộc thân cho nàng, dặn nàng về sau phải an phận thủ thường, ngoan ngoãn đi theo hầu hạ hắn.
Này… Đây rõ ràng là có chiếc bánh lớn rơi từ trên trời xuống a.
Lần trước nàng bị trặc chân lại khóc lóc ăn vạ, mặt dày mày dạn cầu xin mãi Đan Dật Trần mới mang nàng đi cùng. Lần này nàng còn chưa kịp mở miệng, người ta đã chủ động an bài hết thảy, ngay cả xe ngựa tới đón người cũng đã dừng trước Tuý Hoa Lâu, nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-chu-that-kho-theo-duoi/1703768/quyen-2-chuong-3-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.