Trái ngược với gian ngoài ánh nến sáng ngời, bên trong phòng ngủ lại tối om.
Nguyễn Mặc cẩn thận bước vào, do không quá quen thuộc với cách bài trí trong phòng, sợ đụng chạm vào chỗ nào đó, chỉ có thể từ từ dịch chuyển, hơn nữa dù sao đây cũng không phải việc hay ho gì, cho nên vẫn có vài phần chột dạ, vì thế chỉ cần một chút tiếng động cũng có thể khiến nàng kinh nghi bất định một lúc lâu.
Bởi vậy, lúc nàng đến bên mép giường, tay phải cũng đã trở lại bình thường, chuyển tay ra sau lưng trên đó đã xuất hiện một tầng mồ hôi lạnh.
Ai, kiểu người như nàng, trời sinh đã không có mệnh làm trộm.
Sợ kinh động đến hắn, Nguyễn Mặc không dám đến quá gần, nàng chỉ đành chống mép giường đi thêm hai bước nhỏ về phía đầu giường, nương ánh trăng mờ nhạt xuyên qua cửa sổ giấy, cúi nguời nhìn mặt Đan Dật Trần.
Nàng còn chưa kịp nhìn rõ thì bàn tay đặt trên mép giường bỗng đụng tới một vật thể có độ ấm, còn có chút mềm… chờ tới lúc nàng phản ứng lại đó là cái gì thì đã đối diện với một đôi mắt đen sáng ngời, còn chưa kịp giãy dụa thì bỗng thấy trời đất quay cuồng, cả người bị nam nhân dùng tốc độ cực nhanh áp đảo ở trên giường.
“A…A…!”
Tiếng trước là kinh hô do bị doạ, tiếng sau lại bởi vì đau mà hét lên.
Nguyễn Mặc nhịn không được bắt đầu khóc, cổ tay bị bóp chặt còn đau hơn lần trước bị trặc chân nhiều, hình như còn có cả tiếng xương cổ tay bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-chu-that-kho-theo-duoi/1703769/quyen-2-chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.