Cả căn phòng đều chìm vào yên tĩnh, chỉ còn lại ánh nến hắt ra vẫn sáng ngời như cũ.
Nguyễn Mặc nắm tay ngồi yên tại chỗ, nhìn bộ dáng trầm tĩnh ngủ say chẳng buồn để ý tới ai của hắn, nàng chỉ đành ngồi im một chỗ.
Ngạch, có nên đánh thức hắn hay không đây?
Khỗ nỗi, dựa vào kinhh nghiệm ở giấc mộng trước của nàng, khí rời giường của hắn tuyệt đối không nhỏ tí nào, nếu như nàng gọi hắn dậy chắc chắn hắn sẽ không cho nàng sắc mặt tốt… Tuy rằng thái độ của hắn đối với nàng vốn đã chẳng tốt được bao nhiêu.
Nhưng mà, nếu không gọi hắn dậy, nàng lại không dám tự tiện rời đi, chẳng lẽ lại ngồi đây nhìn hắn ngủ ư… Thật quá xấu hổ.
Di? Có động tĩnh?
Nguyễn Mặc nhạy bén phát hiện ra vừa rồi đầu ngón tay của hắn mới hơi hơi động đậy, nhưng mà mắt nàng đều trừng đến có chút mỏi mới xác định được đó chẳng qua chỉ là động tác vô thức trong lúc ngủ mà thôi.
Ai, bây giờ nàng phải làm gì đây?
Cân nhắc một lúc lâu, cuối cùng nàng quyết định không động chạm đến hắn, lỡ đâu nàng thật sự chọc giận hắn, chưa nói tới việc về sau liệu còn có thể cùng hắn phát triển được gì hay không, ngay lúc này đây chỉ e hắn sẽ lập tức ném cho nàng hai chữ lạnh như băng: Đi ra ngoài.
Vì thế, Nguyễn Mặc đành ngồi trước đàn cổ ngẩn người, nhìn trên ngó dưới lại ngắm Giáo chủ… mang theo tâm trạng vừa nhàm chán lại có chút xấu hổ ngồi ở đó hơn một canh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-chu-that-kho-theo-duoi/1703767/quyen-2-chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.