Ý thức mờ mịt, đen nhánh không chút ánh sáng.
Thân thể bất chợt phát nóng, vô cùng khó chịu, vai trái lại càng thêm nóng bỏng như bị lửa đốt, khổ nỗi mí mắt lại nặng như đeo đá, không thể mở được.
Hắn nhớ rõ, chính mình bị tiêu sư đâm một nhát, sau đó liền mất đi ý thức…..?
Đúng rồi, hắn nhớ ra rồi.
Thân là đầu lĩnh của đám sơn tặc, hắn cũng không trực tiếp tham dự vào việc cướp tiêu mà chỉ ở một nơi nào đó chỉ huy bọn họ hành động, hết thảy đều tiến hành thuận lợi, thoả đáng, duy nhất không ngờ tới chính là tiểu cô nương ngày thường nhìn cơ linh nhanh nhẹn, giờ phút này lại quên mất phải rời khỏi tiêu đội, lại còn ngây ngốc trốn ở chỗ tưởng rằng không ai nhìn thấy nhưng thật ra laị là nơi dễ bị phát hiện nhất, hắn nhìn thấy rõ vô cùng.
Nhưng mà tình thế hai bên giao chiến không thể coi thường, bọn họ thậm chí còn từng lâm vào hoàn cảnh xấu, hắn căn bản không rảnh bận tâm an nguy của riêng nàng, đợi đến khi quay đầu nhìn về phía nàng, đã thấy tên tiêu sư kia đứng ở sau lưng nàng, tay cầm trường kiếm, chớp mắt liền thấy hắn đâm xuống.
Trong giây phút đó, hắn ngay lập tức phi thân tới chỗ nàng, liền nghĩ cũng không nghĩ, thân thể đã chắn ở trước mặt nàng, vào khoảnh khắc hắn rút kiếm cắt qua động mạch ở cổ đối phương, cũng đồng thời bị hắn đâm một kiếm.
Rồi sau đó, đau đớn từ vết thương kịch liệt truyền đến khiến hắn mất đi ý thức, hoàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-chu-that-kho-theo-duoi/1703762/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.