Người nam nhân này!
Nguyễn Mặc hít sâu một hơi, cưỡng chế trái tim đang đập điên cuồng lại rồi mới khom lưng cầm lấy khăn tắm vắt ở một bên, nhúng nước, bắt đầu kỳ lưng cho hắn… Đôi mắt lại không dám nhìn ngó lung tung, chỉ lo nhìn chằm chằm mặt đất.
Hậu quả của việc làm mà không thèm nhìn hiện ra ngay lập tức, đó chính là: “Nguyễn Mặc, ta nhờ muội kỳ lưng, không phải cọ da.”
“………”
Nguyễn Mặc đưa mắt nhìn, đập vào mắt chính là một mảng da đỏ lừ trên tấm lưng tinh tráng của nam nhân…
Ngạch, hình như đó là chỗ nàng vừa mới tận lực kỳ cọ thì phải…
Trời đất, thật mất mặt quá đi!!!
Chỉ là nhìn nam nhân… ở trần thôi mà, có cần hoảng thành như vậy không?
Dù gì nàng cũng là đệ tử thủ tịch của Hồng Loan Môn, loại tình huống bé tẹo này cũng không chịu nổi, nếu sư phụ mà ở đây, chắc chắn sẽ lại mắng nàng không có tiền đồ cho mà xem.
Ân, Nguyễn Mặc, hít sâu, bình tĩnh.
Nguyễn Mặc kiến thiết tâm lý xong liền nhặt tự tin lên… Nhầm, là khăn tắm, ngửa cổ, ép chính mình không được dời tầm mắt đi, rốt cuộc bắt đầu nghiêm túc kỳ lưng cho trại chủ đại nhân.
Tay lên tay xuống, nước chảy róc rách. Lưng của nam nhân dày rộng mà rắn chắc, bọt nước trong suốt lướt qua đường cong lưu sướng, trượt vào trong nước. Nàng đột nhiên nhớ lại, hôm nàng bị thương hắn cõng nàng đi đường ấy, nàng ôm cổ hắn, nằm trên tấm lưng đáng tin cậy này, khi đó trong lòng lại có cảm giác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-chu-that-kho-theo-duoi/1703761/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.