Mấy ngày sau,vết thương trên vai của Đan Dật Trần đã khỏi hẳn liền tiếp tục luyện công ở hậu viện. Nguyễn Mặc thò đầu qua cửa sổ, gọi hắn về ăn cơm.
Hắn thu hồi trường kiếm, sau khi đi vào nhà liền lên lầu thay quần áo sạch rồi mới đi đến chỗ bàn cơm.
Mới vừa ngồi xuống, tiểu cô nương bưng đĩa thứa ăn cuối cùng vào bỗng duỗi tay ra, ‘bang’ một cái, một chuỗi dây dài liền dùng cách thức như vậy xuất hiện trước mắt hắn. Nàng không mặn không nhạt nói một câu: “Thu cô nương nhờ ta đưa lễ vật hộ. Nghe nói là tự tay người ta bện cho huynh đó.”
Đan Dật Trần tùy ý nhìn lướt qua, ngước mắt nhìn về phía bóng dáng nhỏ xinh chẳng thèm nhìn lấy một cái liền đi về phòng bếp kia, chờ đến lúc nàng cầm chén đũa tới mới nắm lấy cổ tay nàng, ôm nàng vào trong lòng, trong mắt thấp thoáng ý cười: “Muội ghen?”
Mấy ngày nay thường xuyên có cô nương nhờ nàng tặng lễ vật cho hắn, trên mặt hiện rõ sự buồn bực, nếu hắn thật sự không nhìn ra được thì đúng là quá kém.
Nguyễn Mặc giãy giụa mấy cái vẫn không thoát ra được thì chớ, đã vậy còn bị ôm càng chặt hơn liền giả vờ tức giận trừng hắn, bĩu môi nói: “Huynh là tên không biết xấu hổ, ai thèm ghen chứ....”
Đan Dật Trần rũ mắt, nhìn nàng ngoan ngoãn để hắn ôm vào trong lòng, ánh mắt lại liếc qua sợi dây màu sắc rực rỡ kia không nhịn được “hừ” một tiếng. Chút giận dỗi trong đôi mắt nhỏ kia khiến cho người nhìn cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-chu-that-kho-theo-duoi/1703763/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.