Editor: phuogot_93
Tối hôm đó, Triệu Phù đợi đến khuya mà Tiêu Tát vẫn chưa đến tìm cô.
Cô không nhịn được mà nghĩ rằng, có phải mẹ Chân Chân quay về, anh ấy có ý muốn tái hợp với cô ta, giao hẹn của hai người sẽ không còn giá trị nữa.
Trong đầu cô vẫn hiện lên hình ảnh ba người bọn họ đứng chờ rồi cùng nhau đi vào thang máy, cảm giác như người một nhà.
Nói người một nhà cũng không sai, Tiêu Tát thật sự là cha còn người phụ nữ kia là mẹ ruột, không phải người một nhà thì là cái gì?
Còn cô? Cái gì cũng không phải, cô chỉ là bạn học cấp ba và giờ là hàng xóm của Tiêu Tát.
Triệu Phù càng nghĩ, lông mày càng nhíu chặt, cô không thích cảm giác bị gạt bỏ ra ngoài.
Rõ ràng cô và Tiêu Tát đã giao hẹn sẽ hẹn hò một thời gian, nếu thích hợp thì kết hôn. Tại sao bây giờ đột nhiên mẹ của Chân Chân lại xuất hiện làm xáo trộn kế hoạch của cô?
Cô đã dự định nếu được thì tháng sau sẽ dẫn Tiêu Tát về nhà cho mẹ gặp mặt, nếu mẹ hài lòng thì sẽ kết hôn với anh.
Cô nằm trên giường cả đêm, bốn giờ sáng vẫn chưa ngủ được, định ngồi thiền nhưng không tĩnh tâm được, đành phải luyện tập Judo.
Tập hơn hai tiếng, mồ hôi ướt đẫm mới nghỉ.
Ăn bữa sáng đơn giản, hơn bảy giờ, chuông cửa vang lên, cô đi ra mở cửa.
Bên ngoài cửa chính là Tiêu Tát, anh đi vào trong nhà, vội vàng giải thích nguyên nhân hôm qua mình không đến.
“Hôm qua anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gianh-lam-me-ke-dinh-san/536454/chuong-5-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.