Editor: phuogot_93
“Nhanh như vậy mà em đã chiêu hồn xong rồi à?” Tiêu Tát kỳ quái hỏi, anh không thấy cô lấy pháp khí gì để làm phép, chỉ dùng lá bùa đốt, sau đó đưa tay vài cái là xong, giống như có đơn giản quá.
“Ừ, đi mua quần áo cho Chân Chân thôi.”
“Anh thấy đạo sĩ làm phép toàn chuẩn bị pháp khí gì đó, em không cần dùng à?” Anh hiếu kỳ hỏi.
“Chỉ cần tu vi cao, không cần dựa vào những pháp khí kia, bây giờ nhiều người cầm những pháp khí kia cũng chỉ là để đẹp mắt thôi, thật ra nó chẳng có pháp thuật gì.”
“Nói vậy pháp thuật của em rất lợi hại?” Anh cười hỏi.
“Chú hai em nói, năng lực của em đã không kém chú bao nhiêu.” Mà ở Đài Loan, có rất ít người có pháp thuật lợi hại hơn chú hai.
“Nghe vậy chứng tỏ em rất giỏi.”
“Chú hai nói em rất có thiên phú.” Cô không có ý khoe khoang, chỉ là giải thích đơn giản.
Tiêu Tát mang theo nụ cười khỏi động xe chạy đi, giống như nghĩ đến gì đó mà quay đầu nhìn cô.
“Vừa rồi em nói gì với họ mà họ có vẻ kích động vậy?” Anh không xuống xe nên không nghe được họ nói chuyện gì.
“Em nói với họ, người chết không phải bị chết cháy mà là bị bắn chết.”
“Sao em biết?”
“Vong hồn anh ta nói cho em biết.”
“Chính miệng anh ta nói cho em là anh ta bị bắn chết?” Nghe vậy, anh nghi ngờ quay đầu lại.
“Anh không tin cũng không sao.” Nhìn thấy trên mặt anh lộ vẻ mặt khó tin, Triệu Phù nhàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gianh-lam-me-ke-dinh-san/536453/chuong-4-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.