Editor: phuogot_93
Thấy cô lắc đầu, trong lòng anh vui mừng, không kìm chế được thổ lộ tâm ý mười năm trước với cô.
“Em biết không? Thật ra lúc học cấp ba anh đã thích em.”
“Em không biết.” Cô có chút ngoài ý muốn, bởi vì cô không thích người khác phái đụng chạm nên thường cố ý giữ khoảng cách với họ, cũng không chú ý gì đến bạn nam học cùng lớp.
“Anh đã từng muốn tỏ tình với em hai lần, lần đầu tiên là năm lớp 11, đúng lúc vừa mở miệng, đột nhiên có một quả bóng chày bay vào đầu anh, hại anh hôn mê bất tỉnh, thật xấu hổ.” Tiêu Tát cười chễ giễu một tiếng.
Cô thoáng nhớ lại, rốt cuộc nhớ ra chuyện lần đó.
“Thì ra lúc đó anh chặn em lại là muốn tỏ tình?” Lúc ấy cô một chút cũng không nhận ra tâm tư của anh, không nhịn được tò mò hỏi tiếp “Vậy lần thứ hai là lúc nào, sao em không nhớ rõ chuyện này?”
“Lần thứ hai là trước lễ tốt nghiệp mấy ngày, anh chặn em nhưng em không cho anh cơ hội mở miệng đã bảo anh tránh ra đừng cản đường, làm cho anh chịu tổn thương sâu sắc.”
Cô cố gắng suy nghĩ một chút, hình như có chuyện này thật, cô mở miệng giải thích rõ tình huống lúc đó.
“Ngày đó cha em qua đời, em vội vã chạy đến bệnh viện muốn nhìn mặt ông ấy lần cuối, anh lại chặn đường nên em mới nói như vậy.”
Sau mười năm nghe cô nói nguyên nhân thật sự, Tiêu Tát sững sờ, có loại cảm giác dở khóc dở cười.
“Anh không biết ngày đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gianh-lam-me-ke-dinh-san/536455/chuong-5-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.