Edit: Halan
Beta: Thảo My
Thu Minh Phong không trả lời lại mà đi lấy chén thuốc, ngồi quỳ gối bên cạnh giường, thử độ ấm cảm thấy thích hợp mới bắt đầu cho thê tử uống thuốc.
Nhìn bọn họ, Ngô trường lão lắc lắc đầu, xoay người rời đi.
Nam tử đó vì Tiểu Nguyệt Tích cái gì cũng đồng ý, cái gì cũng làm, khó trách Tiểu Nguyệt Tích lựa chọn trở về từ nhiệm chức thánh nữ mà không phải mai danh ẩn tích cả đời trốn qua ngày.
Bởi vì, nàng không đành lòng để nam tử kia sống cùng nàng qua ngày như vậy.
Lâu Tây Nguyệt uống bát thuốc kia rất nhanh.
“Thu Minh Phong, ta muốn tự mình ăn, không cần chàng giúp ta ăn, ta bị thương là lưng chứ không phải là tay.”
“Được, ghé vào trên đùi ta ăn đi.”
“A……”
Nhìn vẻ mặt không thương lượng của hắn, Lâu Tây Nguyệt tự nói với mình nữ tử biết co biết giãn không chấp với khối băng kia, cẩn thận để cho hắn đỡ nàng nằm sắp trên đùi hắn sau đó nhận đồ ăn hắn đưa tới bắt đầu ăn.
Thu Minh Phong cúi đầu nhìn nàng, ánh mắt trở nên mềm mại.
Dương như phiền não không thể vây khốn nàng. Tâm tư của nàng phần lớn đều bị vui cười tức giận mắng mà che giấu đi, làm cho người ta không thể nào phát hiện được.
Mưu kế ép thánh nữ hiện thân đã hoàn thành, mà nàng thì đang rất bình tĩnh gặp chiêu thì tiếp chiêu, cuối cùng nàng trở về để từ chức, đem vứt chuyện Cổ vương khó giải quyết cho người khác xử lý, thành công thoát ra khỏi dòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gian-phu-thang-phu/263264/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.