Tà Thiên Viêm một thân y bào đỏ chói, vừa lòng nhìn thân thể trần trụi trên giường.
Thân thể mềm mại trơn bóng cùng khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú, làm Tà Thiên Viêm yêu thích không muốn buông tay, mặt hàng này thật sự là không tệ.
Lam Tuyết cảm giác thân thể của mình thực yếu ớt, đầu óc lại tỉnh táo, sự tiếp xúc trên mặt hết sức rõ ràng, làm trong lòng sợ hãi. Cố gắng muốn mở mắt, nhưng Lam Tuyết không có khí lực, lại phát hiện nội lực trong cơ thể bị đình trệ.
Trên mặt sự vuốt ve dần dần biến thành niết mạnh, đau quá làm Lam Tuyết khẽ nhíu mày, mí mắt cũng mở ra.
"Ngươi, ngươi là ai!?"
"Chậc chậc, đã tỉnh rồi. Như vậy cũng tốt, kế tiếp sẽ càng có lạc thú."
"Làm càn! ngươi rốt cuộc là người phương nào!?"
Lam Tuyết giận dữ nói.
Tà Thiên Viêm di động tay từ hai má đến cổ Lam Tuyết, nơi có mạch máu đang nổi lên.
"Ngươi có thể gọi bổn tọa là Giáo chủ."
"Giáo chủ? ngươi là Tà Thiên Viêm!?"
Lam Tuyết trợn to mắt kinh ngạc. Chẳng lẽ vị nam tử tà mị trước mắt chính là Giáo chủ ma giáo Tà Thiên Viêm mà người trên giang hồ nghe danh thôi đã sợ mất mật sao? Người này một thân y bào màu đỏ như máu, diện mạo tinh tế sắc sảo như đao khắc, ánh mắt băng lãnh, hơi thở tàn bạo, nhếch khóe miệng càng mang theo một khí thế lạnh thấu xương.
"Bốp."
Tà Thiên Viêm vẻ mặt đầy sát khí quăng cho Lam Tuyết một cái tát.
" Tục danh của bổn tọa mà cũng dám gọi sao?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giai-nhan-la-trom/1489666/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.