Ngoại ô Tường Ưng thành, trong một gian miếu đổ nát, một đứa bé gầy nhom quần áo lam lũ đang bị những người ăn mày khác ức hiếp đánh chửi.
"Đánh chết nó đi, ngươi mà cũng dám mắng lão đại, không muốn sống nữa sao?"
"Đánh chết ngươi, đánh chết ngươi."
Âm thanh đánh chửi vang dội, tay đấm chân đá không ngừng, đứa bé cuốn tròn thân thể. Dù bị những người này đánh cho mình đầy thương tích, ánh mắt lại như trước bất khuất.
"Dừng tay!"
Đúng lúc này một tiếng hét phẫn nộ vang lên. Một người cưỡi tuấn mã đứng ở trước miếu đổ nát quát lên.
"Các ngươi đều là người lớn lại đi ức hiếp một đứa trẻ, còn là người sao?"
"Đại gia, nó có bạc thế nhưng không chịu giao ra, bọn ta chỉ là cho nó biết một chút quy củ mà thôi."
Một gã cười mỉa nói. Thấy vị lão gia này có mang vũ khí bên mình, đã biết không phải người thường.
Vị lão gia nhìn tên ăn mày một cái, xuống ngựa đi vào, đến bên cạnh đứa bé kia.
"Tiểu huynh đệ đi theo ta không?"
Đứa bé dùng sức gật đầu, loại thương tổn này nó chịu quá đủ rồi!
Vị lão gia mỉm cười, ôm lấy đứa bé lên ngựa.
Đứa bé được đưa tới một chỗ rộng lớn, vị lão gia còn lệnh người chuẩn bị quần áo sạch sẽ cho nó.
"Nơi này về sau chính là nhà của con, tắm rửa thay quần áo đi."
Không bao lâu, đứa bé tắm rửa sạch sẽ thay quần áo mới đi ra. Vị lão gia vừa lòng gật gật đầu.
"Ta là Trương Đức Thành, là Minh Chủ Võ Lâm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giai-nhan-la-trom/1489665/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.