Máu dính trên làn da trắng ngần như những đóa hồng mai diễm lệ nở trong tuyết.
Cây roi của Tà Thiên Viêm dừng lại khi mùi máu tanh lan tràn trong không khí. Hắn vừa lòng khẽ ngửi ngửi.
"Khóc cho ta, khóc đi!"
Tà Thiên Viêm lớn tiếng ra lệnh.
Lam Tuyết cắn môi, quật cường không cho nước mắt chảy xuống, phẫn hận trừng mắt nhìn Ác ma.
Tà Thiên Viêm càng ngày càng hưng phấn, hiển nhiên biểu hiện quật cường của Lam Tuyết rất vừa ý hắn.
Lam Tuyết người đầy máu té trên mặt đất không ngừng run rẩy, dần dần chìm vào mê man. Tà Thiên Viêm biết đây là biểu hiện đạt tới cực hạn.
Roi trong tay vứt trên mặt đất, Tà Thiên Viêm ngồi xổm xuống nhìn Lam Tuyết.
"Chịu thua, ta sẽ bỏ qua cho ngươi."
"Nằm mơ!"
Hai chữ này làm dấy lên bạo khí của Tà Thiên Viêm.
Tà Thiên Viêm cười giận dữ.
"Tốt, tốt lắm!"
Nói xong ở ngay tại chỗ Tà Thiên Viêm đem Lam Tuyết đặt dưới thân, tàn bạo dùng lực xé quần áo Lam Tuyết thành mảnh vụn.
"Không!"
Lam Tuyết hoảng sợ mở to hai mắt. Không bao giờ muốn nếm trải bị cường bạo lần nữa.
"Ngươi cũng biết sợ sao?"
Giống như tìm được trò chơi, Tà Thiên Viêm cười càng thêm tùy ý.
Ngón tay chạm vào vết thương ở trên người Lam Tuyết, Tà Thiên Viêm chậc chậc thành tiếng.
"Bộ dáng thật xinh đẹp."
Nhìn Tà Thiên Viêm đem máu dính trên ngón tay đưa vào trong miệng. Lam Tuyết nắm chặt hai nắm đấm. Vì sao, vì sao mình lại rơi vào tay kẻ biến thái này! Nước mắt rốt cục chảy xuống.
Tà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giai-nhan-la-trom/1489667/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.