Bốn tháng sau.
Ngày 16 tháng 8 năm 1890.
Thứ Bảy. Gục trán vào đầu gối để mẹ cọ được lưng, Annie mấp máy chính xác từ đó lúc thấy mẹ nói và cố nghĩ xem nó nghe thế nào. Một số từ dễ vì cô nhớ mình đã nghe và nói chúng khi còn nhỏ. Nhưng từ thứ Bảy khó hơn. Trong hồi tưởng của mình, cô chưa bao giờ được nghe từ đó. Nhưng cũng chẳng thành vấn đề nếu cô có tưởng tượng sai âm của chúng. Hễ cô cố nói là mẹ lại vả vào miệng. Annie không chắc tại sao và cũng lâu rồi thôi không thắc mắc. Quy định cho cô khác với cho người khác, và dần dà cô phải chấp nhận rằng có rất nhiều thứ mình không được phép làm.
Cô không mấy quan tâm. Không còn nữa. Khi lên điểm bí mật trên gác mái để chơi đùa, cô có thể làm mọi thứ mình muốn. Trên đó, trừ mấy chú chuột cưng thì chẳng ai thấy cô, bép xép về cô. Trên gác mái cô có thể mặc như một quý cô với những bộ đồ cũ trong rương. Cô có thể có tiệc trà giống mẹ hay làm và giả vờ mình nói được. Có khi cô còn khiêu vũ. Rồi khi thấy chán mấy trò đó, cô có thể vẽ phác họa bằng tệp giấy và bút chì lén lấy từ thư phòng của cha. Gác mái có thật nhiều trò vui, và được làm những điều cấm đoán bù lại việc không được làm chúng phần thời gian còn lại.
Thứ Bảy. Annie lại ghé môi vào đầu gối mấp máy rồi tự hứa ngay lần tới trên gác mái cô sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giai-dieu-cua-annie/2172269/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.