Cố hết sức che giấu cơn bực tức, ông Daniel Muir thả lỏng người ngồi xuống mép giường Annie rồi cầm tay cô. Đôi mắt xanh to đầy thận trọng của cô bóp nghẹt trái tim ông, vì Alex Montgomery đã năm lần bảy lượt lên thị trấn tìm tới ông nên ông phải nuốt cơn giận bố mẹ cô. Ông không hiểu tại sao hai người tốt và khoan dung như ông James và bà Edie lại có thể vô tâm khi giải quyết vấn đề cho con gái út đến thế. Nếu cô có thai thật thì đến sáng mai vẫn thế. Nhưng họ cứ khăng khăng phải xác nhận tình hình đêm nay.
Ông Daniel không tin mình làm bệnh nhân sợ, nhưng rõ ràng là Annie đang sợ ông. Thoáng băn khoăn. Từ ngày cô còn nhỏ đến giờ, ông mới thăm khám cho khảng năm, sáu lần, và kể từ lúc cô bị cơn sốt làm suy giảm trí tuệ thì chỉ có một lần, và với cô, ông là người lạ hoắc. Giờ ông ở đây, đánh thức cô khỏi giấc ngủ ngon lành để khám bệnh. Đằng sau ông, bè Edie đứng canh chừng, hai tay siết chặt, khóc than, rên rỉ. Chỉ thế thôi chắc chắn đã đủ làm cô sợ. Ông James đi đi lại lại làm mòn thành lối trên sàn gỗ cứng sáng loáng phía đối diện phòng lại càng đổ thêm dầu vào lửa. Hai người sáng suốt như ông bà Trimble đây mà lại đang thiếu lương tri trầm trọng.
“Sao?”, ông James sốt ruột hỏi. “Nó có hay không?”
Quá đủ rồi. Ông Daniel nhỏm dậy khỏi giường, vươn thẳng thân hình nhỏ con nếu không muốn nói là tí hon của mình.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giai-dieu-cua-annie/2172264/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.