Lục tìm lùm cây để thoáng thấy cô một lần nữa, Alex vẫn sững người, một chân gác lên bậc thềm cuối dưới hiên nhà Trimble. Lùm cây rậm rạp che tầm mắt. Anh thoáng nghe tiếng thở gấp khe khẽ và thấy bụi cây lay động. Tựa người ra sau, anh thấy một bóng trắng. Ngay sau đó, cô xộc ra khỏi tán cây, thân hình mảnh mai như lơ lửng trên cơn gió thoảng.
“Tôi không hại em đâu, Annie. Đừng sợ!” Cô đã biến mất vào đám cây rậm ngập rìa sân trước khi những lời nói của Alex nhỏ dần. “Chết tiệt.”
Chắc rằng thật không an toàn nếu để cô một mình trong rừng ban đêm, Alex suýt đuổi theo. Nhưng rồi anh nghĩ thế lại tốt hơn. Hiển nhiên cô cho rằng anh chính là Douglas, nỗi kinh hãi sẽ càng khiến cô chạy thật nhanh. Thậm chí nếu có đuổi kịp, anh không chắc có thể làm cô hiểu được rằng mình vô hại. Cô gái nhỏ tội nghiệp. Không có chuyện của Douglas thì cuộc đời cô ấy cũng trải đủ đắng cay rồi. Alex không muốn gây thêm rắc rối khi làm cô sợ đến kinh hồn bạt vía. Có lẽ cô không thể hiểu những gì xảy ra hôm nay hay hiểu rằng chuyện đó có thể không xảy ra nữa.
Anh lắc đầu rồi tiếp tục bước lên thềm. Lạy Chúa. Chỉ nghĩ đến việc sinh vật bé nhỏ đáng thương kia nghĩ mình là kẻ hãm hiếp cũng đủ làm Alex muốn xông thẳng về nhà nện cho thằng Douglas mấy đòn chí mạng. Cơn giận bùng lên làm anh gõ cửa nhà Trimble mạnh hơn bình thường. Bởi một giọt máu đào hơn ao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giai-dieu-cua-annie/2172270/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.