“Chu Linh đầu?”
Triệu Phong lạnh lùng hỏi.
Nghe thấy có người gọi tên Chu Linh, lúc này Trần Phương mới chậm rãi bình tĩnh lại, nhẹ ngẩng đầu nhìn Triệu Phong.
“Là anh à? Không cần anh quan tâm!”
Trần Phương biết bây giờ mình trông rất khó coi, ít có ai nhận ra được, nhưng anh cũng chẳng thèm giải thích.
“Tôi hỏi anh lần cuối cùng.
Chu Linh đâu?”
Triệu Phong đã sớm mất hết sự kiên nhẫn, sự tàn ác bắt đầu tỏa ra đầy mạnh mẽ.
Bây giờ đến Trần Phương cũng cảm nhận được sự ngoan độc tỏa ra từ người Triệu Phong.
Anh bị dọa đến nỗi toàn thân run lên, răng và vào nhau nói: “Cô ấy...
cô ấy là bạn gái của tôi, không liên quan gì đến anh hết!”
Bốp! Chưa cần Triệu Phong ra tay, từ sau lưng, Lưu Hà đã thẳng thừng tặng cho Trần Phương một cái đánh thật đau trên đầu, mắng: “Mày làm gì có quyền để cãi tay đối với cậu Triệu?! Hỏi thì phải tự giác trả lời, đừng để đến khi thấy quan tài rồi mới đổ lệ!”
Từ đầu Trần Phương đã đau đớn, bây giờ còn bị dồi thêm một cú đánh ở trên đầu nữa nên hoa mắt chóng mặt, tinh thần giảm sút.
Bốp! Nước mắt nước mũi ngay lập tức tèm lem trên mặt của Trần Phương.
Anh nghẹn ngào nói: “Tôi...
không phải do họ.
Tôi là người đã hãm hại cô ấy...
là tôi...
" Vừa dứt câu, khuôn mặt của Trần Phương biến sắc, con người bỗng chốc trở nên tàn ác, thâm độc.
Anh căng cuống họng hét ầm lên: “Tất cả là do mày! Cô ta đang bị như vậy, cô ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727277/chuong-702.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.