Trong giây phút tiết tấu của bài nhạc dâng lên cao trào, trên sàn nhảy, người ta đang điên cuồng chuyển động theo giai điệu.
Phóng tầm mắt đến chỉ thấy quần áo đã bị cởi ra hết, có người quần áo còn rách tươm tơi tả.
Khắp nơi đều là cảnh tượng đó.
Ở một nơi như thế này, đàn bà trông còn rồ dại hơn đàn ông...
Sau khi Chu Linh ngồi xuống, cô còn 'được' chiêm ngưỡng thêm một lão già hói đang làm chuyện đáng xấu hổ với nhau ở nơi cuối hàng ghế vắng người.
Giây phút đó thoáng chốc đã làm thay đổi tạm quan* của cô.
*Tam quan: cách nhìn nhận của một cá nhân về một sự vật, sự việc nhất định nào đó.
Chu Linh bắt đầu cảm thấy hối hận, hối hận vì mình đã tò mò về nơi này.
Bây giờ cô chỉ cảm thấy định tại nhức óc bởi giai điệu xập xình bên tai.
Cô không ngăn nổi cảm giác buồn nôn trong người, chỉ muốn đi khỏi nơi đây càng nhanh càng tốt.
"Phương, hay là chúng ta về đi.
Chỗ này ồn quá, em đau đầu" Chu Linh nói đoạn kéo tay Trần Phương.
Trần Phương nghe thể thì không khỏi bối rối.
Nếu chuyện của Lục Dực là sự thật thì có lẽ hôm nay Lý Đại Phi hận không thể giết chết mình mất! "Đã tới rồi, sao mà đi ngay được chứ? Vậy mới tiền đó lại cho không người ta...
Trước tiên chúng ta hãy uống nước đã, uống xong rồi hẳn đi."
Trần Phương an ủi cô.
"Được...
Được thôi!" Một lần nữa Chu Linh lại miễn cưỡng đồng ý với anh.
Trong chốc lát, hai ly cốc-tai và một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727276/chuong-701.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.